Món quà Sex !

Món quà

 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18
 truyen tranh 18

truyện tranh 18 nặng Tôi giật thót mình, chim thì đang dựng ngược làm sao mà đứng được..
– Khốn nạn rồi (tôi nhủ thầm).
Thằng Thắng thì chạy lên rồi, tôi bảo thằng Thành.
– Mày lên đi tao đang đau bụng.
Nó tưởng ông thầy phạt cái gì nó đéo lên mới khổ. Tôi đành tháo mẹ dây Giầy ra , chạy vội lên và đến chỗ ông thầy, thì tôi mới cúi gập người xuống buộc 2 dây giầy, thế là vừa đủ thời gian thằng em tôi nó đi ngủ trên võng.
Hóa ra ông thầy bảo tôi và thằng Thắng mỗi lượt nhảy xong của các bạn thì nâng cây sào lên 1 nấc , tương đương với điểm 5-6-7-8-9-10… Ối giời ! Làm tưởng ông thấy mình nói chuyện bắt Thụt dầu thì bỏ mẹ, tôi ghét nhất cái kiểu phạt này, 2 tay bắt chéo nắm lấy 2 tai, ngồi lên ngồi xuống 20-100 cái là chuyện bình thường trong mỗi giờ TD.
Buổi thì cuối TN xong tối đó thì tôi nhận được đt máy bàn
– Thanh! Đi ôn thi ở đâu chưa.
– Chưa! Tôi không biết chỗ.
– Có trung tâm này dạy hay lắm. Sáng mai khai giảng lớp cấp tốc, ông đi học không?
– OK! Đăng ký tôi với.
– Ông có xe qua chở tôi, tôi với ông cùng đi. Tôi đi xe đạp sao nổi.
– OK.. Tôi mời bà ăn sáng luôn.
Thế là sau 1 tuần xa cô Hoa tôi lại bước vào một cuộc chơi mới..

Khác với ngày thường với áo trắng, quần xanh đồng phục chán ngắt. truyen tranh 18 mau Tôi áo sơ mi body – quần jean- giày thể thao, cưỡi con 81 đến thẳng nhà Phi.
Phi mặc áo đúng là con nhà không có điều kiện, đơn giản với áo thun và quần Jean hơi cũ, đôi dép chắc giá 15k/ đôi ngoài chợ.
– Thế trung tâm ở đâu thế bà. Tôi hỏi.
– Ông có biết đường Lý Chính Thắng không?
– Biết chứ, đường nào, hẻm nào tôi cũng biết.
Có lẽ tôi bị di truyền từ ông nội lái xe trong kháng chiến chống Pháp, bố tôi lái xe, sửa máy trong kháng chiến chống Mỹ và sau này là chiến trường Tây Nam (Kampuchea)- biên giới phía Bắc (Trung Quốc) suốt những năm 65-89. Bố tôi tên Thọ, đúng là sống dai thật, ông bảo tao bị thương 4 lần, 2 lần trong chống Mỹ, 2 lần bên Kampuchea mà không chết. Còn đồng đội tao thì cả C Vận Tải ( đại đội khoảng 60 người) chết sạch cả, tao chuyển hết C này đến C khác trong E (trung đoàn vận tải thuộc Tổng Cục Hậu Cần).
Chính vì cái di truyền,thông thạo địa lý từ cái nghề lái xe, nên tôi nhớ đường và xác định hướng very perfect. Tôi chỉ cần nhìn bản đồ 1 lần ở bất kỳ TX- TP nào là có thể đến hàng chục điểm xác định trước mà không cần cầm nó theo, tôi nhớ tới hàng trăm con sông lớn các quốc gia, nhớ tên hàng nghìn thủ đô và tên TP của các nước. truyên tranh 18+ Và chỉ cần một ai đó đọc tên huyện là tôi liệt kê ra ngay huyện đó nằm ở đâu thuộc tỉnh nào… cái này tôi nghĩ do di truyền.
Lan man quá, sau khi ăn sáng với Phi ở một quán trong hẻm tại Q3, tôi chở Phi đến trung tâm và đăng ký học.
Thế là ngày nào tôi với em cũng đi luyện trong lò cấp tốc cùng nhau, rồi tình cảm của em cũng nảy sinh, tôi để ý từ khi 2 tay em đặt trên lưng tôi (cho đỡ chạm cơ thể vào nhau), cho đến lúc 2 tay em đặt nhẹ trên hông tôi. Tình cảm chuyển hướng từ bạn học sang bạn tình rồi đây, đặt tay vào hông thế nào chả đưa cặp đào vào lưng.
Thế là tôi càng đi nhanh ẩu, để có cớ mà chạm vào cái mà làm tôi căng cứng trong giờ TD bữa nào.
Rồi cái ẩu của tôi cũng đem lại kết quả, tôi va chạm nhẹ với một xe cùng chiều, em bị quyệt đầu gối vào xe người ta. Trên đường về tôi đặt nhẹ tay trái lên đùi em.
– Đau lắm không Phi (tôi không gọi bà nữa)
– Cũng đau. Mà ông chạy ẩu quá vậy, cho họ vượt đi, giành làm gì..
– Ừ tại tôi sợ trời mưa. (Lúc đó trời đang u ám).
– Lát về nhà tôi có rượu bóp hay lắm, đỡ bầm ngay.
– Ừ. Nhà ông không có ai đúng không?.

Cái nắng buổi trưa chói chang, nóng muốn vỡ cái đầu trần trùng trục vì tôi ít khi nào đội mũ.
Xịch! Tắt chìa khóa tôi mở cổng dắt xe vào nhà, cô bạn tấp tểnh bước theo sau. Thế là về đến nhà, dàn Mướp trước sân đã vội che ánh nắng, làm cho cơ thể mát mẻ ngay lập tức.
– Vào đây Phi. Uống gì nào? Tôi hỏi.
– Trà đá đi ông, hay có nước dừa hông?
Nhìn em mà tôi bỗng buông lời dâm tục, may mà con gái ngốc nghếch chưa hiểu ra, hay em cố tình không biết? tôi đáp trả.
– Dừa nhà tui không có.. truyện tranh 18+ nhật bản ngắn Chỉ có 2 trái dừa của bà thôi.
– Nhà tôi đâu có đâu.
Em hồn nhiên trả lời. Tôi biết là quá lời vội đánh trống lảng ngay, mở tủ lạnh lấy đá bỏ vào ly. Pha ấm trà để làm nước cốt.
– Hồi nãy Phi bị tông vào đầu gối có đau không ? Kéo lên Thanh coi
Cô này toàn mặc quần Jean, kéo thế đếch nào được cơ chứ.
– Thôi cho Phi mượn lọ thuốc bóp chân, tôi tự bóp cho.
– Thuốc này nóng lắm, Phi bóp khó lắm, cứ kéo quần lên tôi bóp cho.
Tay tôi đã cầm lọ thuốc ngâm đủ thứ tả phí lù của bố tôi bên dưới chân chiếc tủ buffe.
Em kéo mãi cũng chỉ được qua bắp chân một tí , không tài nào lên được quá đầu gối. Tôi thấy vậy liền tiếp lời.
– Phi vào giường đắp cái chăn lại, rồi bỏ quần ra, tôi bóp cho, không có ai thấy đâu mà ngại.
Phi với tôi thực tế trong 3 năm học rất gần gũi, ăn uống cùng nhau cũng nhiều, cùng ngồi ngoài SVĐ xem bọn nó đá bóng cũng nhiều… Nàng có vẻ tin tưởng tôi.
– Cấm ông được làm gì khác nữa nhé.
– OK!
Chả mấy chốc cặp chân bánh mật nhưng da mịn màng thò ra dưới cái chăn , tôi kéo nhẹ cái chăn lên qua đầu gối, một vết bầm khá lớn qua đầu gối một chút của chân trái.
Làm vài động tác xoa bóp, tôi đổ thuốc lên xoa. Chả biết cái này ngâm thứ gì mà nóng thế, trong lọ toàn rễ cây linh tinh đục ngầu.
– Eo! Nóng quá Thanh ơi!
– Nóng thì bỏ chăn ra cho mát. Tôi tinh nghịch đáp
– Giận ông giờ!
Tôi ngồi bóp chân có vẻ mỏi thò luôn chân vào chăn, thì ngón chân tôi chạm ngay dưới mông nàng.
Nàng để im không nhích, chân tôi di chuyển từng tí một chui dưới mông nàng.
Đúng là thiếu nữ có khác thích thế, tôi bắt đầu loạn nhịp tim, cả 2 như ngưng thở, không gian như tĩnh mịch khi bàn tay tôi đã chạm đến tận đùi non của nàng.
– Thôi ông! Tôi sợ lắm.
– Thanh thích Phi từ lâu rồi. Cho Thanh nắm tay nhé.
Tay thì đang đặt trên đùi, chân thì duỗi thẳng dưới mông em, thế mà tôi lại bảo xin nắm tay. Nắm kiểu gì đây….

Tôi nằm luôn xuống bên cạnh nắm lấy bàn tay của em, nhưng tôi tôn trọng không dám làm gì..
– Xem TV rồi ngủ trưa luôn đi, yên tâm !
– Ừ! Tôi biết ông, nhưng không được làm gì nhé. Cho ông gác chân lên tôi.
Ối giời đất! Một lời đề nghị tuyệt vời, tôi

Filed in: Truyện Tranh 18+ Nhật Bản Tags: ,

Bài viết cùng chủ đề


Bài viết mới nhất